Rồi một người chị nói với tôi một câu, làm tôi lặng người
Chị đồng nghiệp của tôi đã nuôi hai con trai qua tuổi này.
Nghe tôi kể, chị hỏi:
"Em cấm con. Nhưng em đã trả lời câu hỏi trong đầu con chưa?"
Tôi ngẩn ra.
Chị nói tiếp, và đây là điều thay đổi mọi thứ.
Bao lâu nay tôi cứ nghĩ vấn đề là con xem cái gì, làm cái gì. Nhưng thật ra vấn đề là con đang có câu hỏi mà không dám hỏi ai.
Cơ thể con thay đổi từng ngày. Con tò mò. Đó là chuyện tự nhiên của trời đất.
Nhưng con không dám hỏi mẹ. Con xấu hổ. Con sợ bị mắng.
Thế là con đi hỏi Google. Con đi hỏi mấy đứa bạn bậy bạ. Và những nơi đó không dạy con điều gì tử tế. Chúng chỉ cho con thấy những hình ảnh méo mó, kích thích con, rồi cuốn con vào.
Chính khoảng trống đó mới đẩy con tới chỗ lệch lạc — chứ không phải bản thân sự tò mò.
Mỗi lần tôi đánh mắng con, tôi thu điện thoại — tôi không chặn được câu hỏi trong đầu con. Tôi chỉ đóng sập cánh cửa kết nối với con của chính mình.
Con còn câu hỏi. Cửa nhà thì đóng. Nên con đi cửa sau.
Đó là lý do mọi cách của tôi đều không hiệu quả.
Tôi cứ đánh vào cái con làm. Mà chưa bao giờ tôi trả lời cái con thắc mắc, cũng chưa bao giờ chỉ cho con hiểu thế nào là đúng, là tôn trọng.
Cấm đoán chỉ trị phần ngọn. Cái gốc, tôi chưa hề đụng tới.
Thứ con thiếu là một người chịu nói với con những điều khó nói, và dạy con nên người.